Tĩnh tại và chuyển vần

14/03/2019, 03:20

(Đọc tập thơ Trong tĩnh tại & 100 sát na của Lê Thành nghị, NXB Hội Nhà văn - quý 4/2018)

  1. Từ người lính

Đam mê nghề báo, nghiệp văn

Tập thơ đầu

Rừng tràm cuối mùa đông”

Ra đời thời đổi mới

Hơn 30 năm, 10 đầu sách

Cả thơ, văn và lý luận, phê bình

Chưa phải nhiều

Nhưng mỗi cuốn đều gây dấu ấn!

 

Khám phá điều mới mẻ

Trong thế giới văn chương

Sáng tạo vượt lên chính mình

Anh - một trong những người lính tiên phong!

 

  1. Tập thơ vừa ra mang tên mới lạ:

Trong tĩnh tại & 100 sát na”

Đậm chất thiền trong từng câu, từng ý

Có bài chỉ hai câu

Bài dài nhất 11 câu

Coi đây là thử nghiệm

Văn hay đâu lọ là dài?

 

Nhiều câu thơ như ma lực

Đọc khó dừng lại nửa chừng

Gợi bao suy ngẫm:

Đạo và Đời

Đức tin - Lẽ sống

Hôm nay - Hôm qua

Con Người đang làm ra lịch sử…

 

Suối trôi trong tĩnh tại

Núi động trong dáng thiền[1]

Quy luật đất trời

Vòng xoáy nhân sinh

Mỗi chúng ta đến một ngày

Mắt sẽ mờ, chân cũng mỏi!

 

  1. Đức Phật thỉnh kinh

Gọi đời là bể khổ

Anh phát hiện bao điều nghịch lý:

Tình yêu làm ta quên Thời gian

Thời gian giúp ta quên Tình yêu lầm lỡ

Mọi thứ cầm lên được

Đều có thể dễ dàng buông xuống được!...

 

Sông cần mẫn mang phù sa bồi tụ

Không màng nhận lại

Núi cứ đứng ngàn năm

Chở che, che chở

Không nói một lời

Ai chỉ muốn nhận

Không bao giờ cho

Đời chỉ còn một nửa!

 

  1. Người nào cũng có cố hương

Nên xót xa thân phận tha hương

Mỗi lần về ngang ngọn núi

Thương cha ngày tiễn con đi

Bóng người từ chiều hôm ấy

Khuất sau rặng núi không về!

 

Thời gian - một chấm mong manh

Giữa vô biên lòng mẹ

Mẹ có thể nuôi hàng trăm người

Nhưng mười đứa - không ai nuôi được mẹ!

 

  1. CON NGƯỜI

Là chữ CON đi cạnh chữ NGƯỜI

Đan xen cao thượng - thấp hèn

nhân từ - ác độc

trong sạch - tham lam

Còn đây, nhiều kẻ lòng lang dạ sói

Lừa thầy, phản bạn

Chọn vu cáo làm thang danh vọng

Ngẫm từ Nguyễn Trãi danh nhân

Vẫn không thoát cạm bẫy đê hèn!

 

  1. Dằn vặt đêm trường

Ngẫm đời hiện hữu

Vui - buồn lẫn lộn

Cái cần quên lại nhớ

Cái cần nhớ lại quên

Nhưng để thanh thản một đời

Hãy để nỗi buồn “lên men”

Sinh thành cái vui muôn thuở!

 

Đi qua sân ga

Anh nhớ chiếc ba lô treo trên tường nhà

Gặp em gái Tokyo vào chùa cầu duyên

Nguyện tóc mình xanh lại

Nhưng sao anh lại

Để nỗi buồn chắn ngang?

Tôi gieo hạt mùa trước

Tưởng chờ mầm xanh lên

Vậy mà chỉ thấy:

Những vết chân buồn?!

 

  1. Tôi tâm đắc điều anh tổng kết:

Biến tầm thường thành phi thường

Biến mùi bùn hăng thành hương thơm mùa hạ

Hãy để mỗi câu thơ

đẹp như đóa quỳnh thơm

Giữa vầng trăng non chờ từ chập tối

Cái đẹp cứu rỗi linh hồn

Cái đẹp không bao giờ vội!

 

Kỳ diệu thay sức mạnh những câu thơ

Giữ bền trong ký ức nhân dân

Muốn có thép thì thôi có biển

Dứt day mà chân lý

Lọc ra từ vụ Fomôsa xót đau…

 

  1. Mừng anh chạm tuổi bảy mươi

Chạm vạt cúc vàng bên vầng trăng lặn

Thơ anh vẫn sống với đời

Giàu thêm hồn thơ - sự sống

Chộn rộn trang đời, trang sách

Sáng mãi tình thương con người

Lung linh tình yêu lứa đôi!...

 

Hà Nội, tháng 3/2019

Nguyễn Hồng Vinh

 

[1] Những chữ in nghiêng là thơ của Lê Thành Nghị

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận