Vệt Thời Gian 

05/08/2019, 09:15

Lê Thị Mai Hương

Bài 1: Vệt Thời Gian 

Trở bước dạo trên con đường xưa ấy

Kỷ niệm nào tựa sóng dậy trong tim

Dấu thời gian hằn khoé mắt im lìm

Nét ngang dọc vết chân chim đà rõ

Ký ức chợt như ùa theo cơn gió

Cánh thiên di vụt qua ngõ mất rồi

Mối tình đầu theo dòng xoáy cuốn trôi

Chiều bóng xế ta bồi hồi nhớ lại

Trang lưu bút dòng mực kia thắm mãi

Theo chân người miền xa ngái phiêu du

Bỏ sau lưng một khoảng tối mịt mù

Lời ước hẹn vạn thu chừng như thể...

Mùa trở lại Hạ vẫn luôn như thế

Nắng giòn khô ngạo nghễ trước muôn loài

Nỗi nhớ nào có một phút nguôi ngoai

Như Phượng Vỹ tháng năm hoài thắm đỏ....

 

Bài 2: Giác Ngộ 01

Thị hiềm giữa chốn bể dâu

Hờn ghen đố kị rắc sầu thế nhân

Lưỡi không xương uốn vạn lần

Kiên cường ngạo nghễ lòng chân đuổi tà

Lầm đường lạc cõi quỷ ma

Thân cầu Pháp hộ độc xà giải mê

Dõi trông vườn Giác rảo về

Quay lưng gạt bỏ tứ bề rác hôi

Trầm luân mưa ruỗng nắng gồi

Bàn tay xiết chặt nhọ bôi xá gì

Chấp cầu buông xả nguyện ghi

Khoan dung độ lượng bấc chì đẩy lui

Một thân giông bão dập vùi

Luyện trong thống khổ buồn vui hãy cười

Tâm thanh thản dạ thảnh thơi

Gìn nhân đức sáng tặng đời hỡi ai !

 

Bài 3: Nếu

Nếu một ngày đôi mình phải cách xa

Tình phai nhạt đâu mặn mà thêm nữa

Không còn được gọi người ơi một nửa

Có khi nào chợt nhớ thủa cùng nhau...

Từng thói quen vốn dĩ cũng thuộc làu

Nơi ngõ mộng hàng cau chờ đơm trái

Lầu hạnh phúc vạn hoa hồng đem trải

Vẫn lem  nhoà những khôn dại bể dâu

Nếu tình đau quằn quại đáy vũng sầu

Mang kỷ niệm vùi sâu miền quá vãng

Mặc lối mộng đám mây vờn bảng lảng

Có khi nào vội quên  lãng được không 

Nghiệt ngã kia ghẹo trêu kiếp má hồng

Đẩy phận trượt theo miền giông bão tố 

Gieo ngang trái hoen niệm xưa loang lổ 

Ai nguyện quay bỏ ham hố tầm thường ! 

 

Bài 4: Em Muốn

Em vẫn muốn vùi đầu nơi khuông ngực

Dỗ miên trường vượt qua bức thời gian

Trong giấc mơ bay vút giữa đại ngàn

Và biển rộng muôn vàn cơn sóng vỡ

Em mãi muốn thắt sợi tơ duyên nợ

Hoà tim yêu từng nhịp thở đêm về

Dìu nhau cùng sang lối mộng say mê

Nghe hạnh phúc vỗ về miền êm ấm

Em còn muốn nhịp sống kia chảy chậm

Để nghĩa tình thêm nồng đậm nhiều hơn

Chẳng còn đâu chỗ cho những giận hờn

Tình chồng vợ càng keo sơn son sắt

Em lại muốn vạn tiếng đời khoan nhặt

Tô dịu dàng cả ánh mắt bờ môi

Gốc yêu thương sẽ nảy tiếp lộc chồi

Ru quá khứ chìm xa xôi dĩ vãng...

 

Bài 5: Giác Ngộ 02

Lặng dưỡng ân tình chốn bể dâu

Bàng quan thế sự trảm mưu cầu

Xua lời đắng thảnh thơi gầy tặng

Nhẹ nhõm đem về khởi giấc sâu

Để giữ tinh thần không bám mệt

Và xây hạnh phúc chẳng mơ giầu

Tâm lành hướng đạo trau rèn đức 

Giã gánh tham tàn hưởng thọ lâu.

Tác Giả: Lê Thị Mai Hương

Bút danh: Linh Hương

Bình luận
Ý kiến bạn đọc (4)

Hải

Tuyệt vời thơ

Mai Hương

Cảm ơn Người Làm Báo.VN

Lương Hải Thuận

Chùm thơ cho ta thấy tác giả nhận ra trong biến động xã hội có những giá trị bất biến. Một hồn thơ trong trẻo, thánh thiện và nhân văn. Với mục đích sống chậm giản dị hướng thiện. Xin chúc mừng cây bút trẻ đầy tiềm năng, sung sức đang bước vào một chân trời mới Xin chúc Lê Mai Hương

Thắng Quỳnh Tử

chúc mừng Tím nhé