Cảm ơn những con đường tôi đã đi qua...

14/06/2018, 14:36

Cảm ơn những con đường tôi đã đi qua... - Tôi là một người may mắn vì tìm được việc làm yêu thích ngay sau khi ra trường. Gần 8 năm đi làm, nghề báo dạy cho tôi cách sống, cách yêu thương, chia sẻ. Nghề cho tôi những nụ cười, những giọt mồ hôi, nước mắt,...

Tác giả cùng các chiến sĩ biên phòng ở Cửa khẩu Thường Phước, Đồng Tháp. Ảnh:TGCC

Đường xa ướt mưa

Tôi đến với nghề báo bằng ước mơ của một con bé nhà quê, được tư vấn chọn ngành bằng những cuốn báo cũ mua lại từ gánh ve chai và những bài báo làm tôi thích thú nên quyết định chọn ngành.

Có rất nhiều người và nhiều ý kiến khác nhau khi “tám” chuyện với tôi về nghề báo. Tôi nghĩ nghề nào cũng có những khó khăn riêng, nghề báo không chỉ là nghề lao động trí óc, cần kỹ năng mà còn cần cả lao động chân tay nữa!

Đó là những khi nhịn ăn cả buổi trưa để làm xong tin, bài gấp, những ngày liên tiếp làm việc trên 12 tiếng đồng hồ,... Có khi một mình chạy xe máy liên tục hàng trăm kilomet, hay những chuyến hành trình dài ngủ trong quân đội với những chiếc giường đầy bụi, tắm nước sông, ngủ một mình ở đảo xa không có điện,... đôi khi vừa chạy xe vừa tủm tỉm cười vì mới gặp được một nhân vật hay, làm được đề tài mình mong ước.

Tôi còn nhớ chuyến đi hãi hùng năm 2016, hơn 16 giờ tôi mới phỏng vấn xong lãnh đạo trường Đại học Kiên Giang và chạy về Vĩnh Long. Bầu trời đen kịt một màu như ai vắt ngang đó tấm lụa Lãnh Mỹ A, che con đường về nhà. Tôi hoàn toàn có thể ở lại chờ sáng sớm về, nhưng không chỉ là một nhà báo tôi còn là một người mẹ: Khi xong việc muốn về ngay với con trai 3 tuổi của mình!

Vậy là mặc kệ tất cả, tôi nhanh chóng bỏ “đồ nghề” vào cốp xe máy và đi đường tắt về Vĩnh Long. Đó là con đường ngoằn ngèo, tránh thị xã Vị Thanh toàn là đồng ruộng. Đến “cánh đồng chó ngáp” với những cung đường tên số 500 - 700 - 1.000,... thì trời mưa thật. Những hạt mưa nặng rát mặt, nhòe kính và dù có mặc áo mưa tôi vẫn ướt như “chuột lột”. Biết tránh mưa ở đâu giữa đồng không mông quạnh này! Vậy là mặc kệ tất cả, chiếc xe vẫn chạy, vẫn chạy...

Tôi còn nhớ những lần đi công tác theo đoàn đi các vùng hải quân, chúng tôi chưa từng biết tắm biển hay vui chơi là gì. Chơi làm sao được khi đoàn đi mà bạn vừa đi theo để phỏng vấn rồi chụp ảnh. Ngoài ra, nhà báo còn phải quan sát xung quanh tìm thêm đề tài, tư liệu. Khi mọi người nghỉ ngơi, ăn cơm,... nhà báo phải viết tin, bài gửi về.

Nhà báo nữ lại có nỗi khổ riêng là chuyện gia đình. Đôi lúc, tôi nghĩ chúng tôi là phái mạnh vì vừa tất bật với việc cơ quan lại đến việc nhà. Nếu như thời gian vàng ngọc ban ngày dành trọn cho công việc với những chuyến công tác nối tiếp nhau thì chiều tối về nhà lại là một người mẹ, người vợ. Con ngủ, chúng tôi lại loay hoay viết bài đến “khuya lắc khuya lơ”.

Còn nhiều chuyện lắm về những nỗi lo an toàn giao thông khi cứ chạy ngoài đường, về những nhân vật hung hăng khi viết những bài phản biện, về những người thích vạch lá tìm sâu,...

Những con đường công tác đã qua là bấy nhiêu kỷ niệm. Ảnh: TL

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Trong lịch làm việc hằng ngày, tôi có những công việc như: xin học bổng cho Hậu, tìm hình nạn nhân cho cô Tâm,... Có những công việc không tên và không tiền, nhưng tôi rất sẵn lòng làm vì đó là niềm hạnh phúc.

Tôi có rất nhiều bạn trẻ sau khi đi làm, nhờ đó, tôi thấy mình trẻ hơn và vui sống hơn. Tôi thường hồi hộp xem đề thi rồi dò kết quả thi của những thí sinh nghèo mình phỏng vấn, rồi báo tin và xin học bổng cho em đó. Những đứa em của tôi có em đã ra trường có việc làm ổn định, có em đang học đại học và có em đang chuẩn bị bước vào giảng đường. Tôi đã khóc khi nhìn thấy “Hậu xịt thuốc mướn” vừa đủ điểm vào đại học, hạnh phúc vì Tâm cắt lúa thuê năm 2012 tôi viết nay đã là kỹ sư của công ty lớn, bé Hạnh cũng có việc làm.

Những lần đi công tác viết bài về da cam, giảm nghèo, chúng tôi thường chuẩn bị sẵn tiền vì biết chắc không thể cầm lòng khi gặp nhân vật được. Có khi, tôi không nén được những xót xa với cảnh đời không lành lặn và cố tìm cách vận động giúp đỡ họ. Nghề dạy cho tôi biết yêu thương cuộc sống, quý trọng gia đình, bản thân, công việc và hạnh phúc của mình.

Và rồi, sau những chuyến đi tôi lại học hỏi được nhiều, biết nhiều hơn. Lại tiếp tục trăn trở khi đề tài còn dang dở, lại ngủ không yên vì kế hoạch công tác chưa lên hay đau đầu vì nghĩ ra hướng đi cho đề tài mới. Nhà báo không phải là “thợ viết” cũng không phải “nhà văn”. Nhà báo cần viết bài đầy đủ theo trang, mảng mình phụ trách không phải “đợi có cảm hứng mới viết”, nhưng cũng không vì vội mà cho ra đời những tác phẩm vô tâm!

Vượt qua tất cả, tôi cảm ơn đời đã cho tôi chọn đúng nghề mà tôi yêu quý. Cảm ơn đã cho tôi làm việc ở một cơ quan luôn xem nhau như gia đình. Cảm ơn những cô, chú biên tập luôn nhẹ nhàng góp ý, xây dựng cho chúng tôi trưởng thành hơn. Cảm ơn những anh chị em đồng nghiệp luôn hào phóng và sẵn lòng giúp đỡ. Cảm ơn gia đình đã là chỗ dựa vững chắc để tôi bước tiếp với nghề./.

Cao Huyền

loading...
Bình luận
Trị dứt điểm bệnh ngủ ngáy Gia đình trái cây Pushmax Công ty Cổ phần Sản xuất - Thương mại Violet Không lo căng thẳng mệt mỏi, giải nhiệt cuộc sống Trà sữa - Ngon khó cưỡng